Rớt nước mắt gia cảnh người đàn ông mù chới với trong đại dịch Covid-19

Chúng tôi tìm đến ngôi nhà của người đàn ông mù bất hạnh Khuông Văn Biên (34 tuổi), nằm chơ vơ giữa lưng chừng đồi ở xóm Đồng Kem, xã Yên Ninh, huyện Phú Lương, tỉnh Thái Nguyên.

Gia đình anh Biên là hộ nghèo nhất mà tôi từng gặp. Bếp nhà anh là nơi chứa đựng những thứ tài sản đáng giá nhất không quá vài trăm nghìn đồng, là những xoong, nồi và cả siêu đun nước.

“Cơn bão” Covid-19 ập đến nhấn chìm gia đình người đàn ông mù, đang sinh sống lưng chừng đồi.

Tường nhà anh Biên làm bằng những tấm tre đan sơ sài trát bùn trộn rơm, nay đã hư hỏng, mục ruỗng. Nhiều lỗ thủng to đến cả người lớn cũng chui lọt. Mái nhà thấp tè, một nửa làm bằng tấm lợp fibro xi măng đã quá cũ, nhiều tấm vỡ cả mảng lớn, nhìn thấu cả trời, nửa còn lại lợp bằng lá cọ đã quá mục nát.

Cũng bởi

hoàn cảnh

gia đình anh Biên quá nghèo nên mái nhà “nửa nọ nửa kia”, mà cũng đâu có nên hồn mái nhà. Đó là lần đầu tiên tôi đứng trong nhà mà chứng kiến một mái nhà nhìn rõ trời xanh như thế.

Tường nhà làm bằng những tấm tre đan sơ sài nay đã hư hỏng, mục ruỗng, nhiều lỗ thủng to đến cả người lớn cũng chui lọt.

Anh Biên cho biết, những khi mưa to trong nhà không khác gì ngoài sân, vợ chồng con cái trú vào góc nhà ít dột nhất, nhưng vẫn không khỏi ướt. Vào những đêm mưa giông, chuột, rồi rắn, rết theo lỗ thủng bò vào nhà cả trong nhà, vợ chồng anh lại phải thức trắng đêm để canh chừng.

Anh Biên tâm sự, anh vốn là đứa trẻ bình thường khi chào đời. Nhưng sau trận ốm ngày bé, do không có tiền chạy chữa, anh bị mù cả 2 mắt. Năm anh 3 tuổi, người bố đột ngột qua đời sau nhiều năm bị căn bệnh lao phổi nặng hành hạ.

Những đêm giông bão, sợ chuột, rắn bò vào cắn con gái, vợ chồng anh Biên phải thức trắng đêm canh chừng.

Năm anh Biên 17 tuổi, mẹ đi bước nữa và dắt theo đứa em gái. Người thanh niên mù cả 2 mắt này sống cùng gia đình người cậu ruột. Gia cảnh người cậu vốn nghèo khó, nên để phụ giúp cậu kiếm cái ăn, anh Biên phải mò mẫm theo chúng bạn trong xóm làm đủ mọi việc, như lên rừng kiếm củi, làm cỏ thuê, hay sao chè thuê cho những cơ sở sản xuất chè búp trong xã… Chìa bàn tay chằng chịt các vết sẹo, anh Biên nói, đó là hậu quả của những lần anh bị dao cắt, nhiều lần bị gai rừng đâm toạc.

Anh Biên kể thêm, một lần anh chết hụt khi đi kiếm củi, do không nhìn thấy đường nên anh bị trượt chân ngã xuống suối, may mà có người cùng đi kéo lên được. Lần khác, khi đang làm cỏ chè thuê, anh Biên bị rắn độc cắn, suýt chết. Nghe anh Biên tâm sự mà chúng tôi sởn da gà.

Vượt lên số phận hẩm hiu, chàng trai tật nguyền này quyết sống bằng đôi tay của mình. Năm 21 tuổi, anh Biên xin đi học lớp xóa mù chữ, rồi tham gia lớp học nghề tẩm quất, xoa bóp bấm huyệt.

Bị mù cả 2 mắt, anh Biên vẫn là trụ cột gia đình với công việc ở cơ sở tẩm quất, bấm huyệt. Nhưng do dịch bệnh Covid-19, nên cơ sở tẩm quất phải đóng cửa, khiến cuộc sống vợ chồng anh chới với.

Học nghề xong, anh Biên được một cơ sở tẩm quất ở thành phố Bắc Kạn nhận vào làm, tại đây anh gặp chị Hoàng Thị Hồng Thắm, người phụ nữ hơn anh 7 tuổi cũng đang làm thuê cho cơ sở này. Chị Thắm là người cùng xã với anh Biên và một lần hôn nhân đổ vỡ. Hai người tìm thấy ở nhau sự đồng cảm, sẵn sàng chia sẻ cho nhau, một đám cưới giản dị nhanh chóng diễn ra.

Hạnh phúc sớm mỉm cười với gia đình này, năm 2016 chị Thắm sinh bé Khuông Khánh Chi. Nhưng, sau khi sinh con sức khỏe chị Thắm suy giảm nhanh chóng, hàng loạt các căn bệnh kéo đến như: thoát vị địa đệm, sỏi thận, u nang buồng trứng…, kéo đến quật ngã người phụ nữ này.

Sau khi sinh bé Khánh Chi, sức khỏe chị Thắm suy giảm nhanh chóng, hàng loạt căn bệnh kéo đến hành hạ, quật ngã người phụ nữ này. Trưa nay, để gian bếp bớt lạnh, chị Thắm vội vã bắc lên bếp siêu nước đun vội.

Từ ngày vợ liên tục bị bệnh tật hành hạ, cuộc sống gia đình dường như dồn cả lên vai người đàn ông mù. Anh Biên cho biết, mỗi khách tới tẩm quất anh Biên được chủ cơ sở trả 40 ngàn đồng, ngày nào may mắn thì được 3 – 4 khách, có ngày không có khách nào. Cố gắng tằn tiện, mỗi tháng anh Biên cũng đem về cho vợ khoảng 1- 1,5 triệu đồng.

Nhưng, khi đại dịch

Covid-19

liên tiếp ập đến, cơ sở tẩm quất phải đóng cửa, anh Biên mất việc. Cuộc sống gia đình anh như bị nhấn chìm. Nhiều tháng nay, 3 con người khốn khó này sống lay lắt bằng cách lên bìa rừng lượm củi khô đem ra chợ bán và dựa vào khoản tiền trợ cấp 405 ngàn đồng/tháng của anh Biên. Khoản tiền ít ỏi này lại phải sẻ làm đôi, một nửa mua thuốc cho chị Thắm, một nửa để mua gạo.

Chị Thắm nói, Khánh Chi đã 5 tuổi nhưng bé loắt choắt, người xanh như tàu lá vì thiếu chất. Mấy ngày rồi, hôm nay con bé khóc đòi cơm có thịt, nó thèm sữa lắm nhưng chẳng có tiền mua. Nói rồi, người mẹ bất lực ôm con vào lòng mà rưng rưng nước mắt.

Trong “cơn bão” Covid-19, những bó củi này đang là cứu cánh cho gia đình anh Biên.

Anh Nông Văn Đoan, Phó Chủ tịch UBND xã Yên Ninh cho biết, anh Biên là người khuyết tật có hoàn cảnh hết sức khó khăn, nhiều năm liền là hộ nghèo và chưa biết bao giờ thoát nghèo. Vợ con anh Biên sức khỏe cũng không tốt. Từ ngày dịch Covid-19 bùng lên khiến anh Biên mất việc, cả gia đình càng khó khăn gấp bội.

Anh Đoan chia sẻ thêm, ngôi nhà của anh Biên hiện đã quá cũ nát, địa phương cũng đã xét để anh được hưởng khoản hỗ trợ 40 triệu đồng theo quy định để xây nhà mới. Nhưng anh Biên không dám nhận. Vì nhận xong số tiền đó cũng chẳng đủ làm được nhà,

“Mùa mưa bão đang tới gần, gia đình anh Biên sống trong căn nhà đó, khiến chúng tôi rất lo lắng về sự an toàn. Thay mặt địa phương và bà con, tôi tha thiết mong bạn đọc Dân trí, các

nhà hảo tâm

chung tay giúp đỡ gia đình anh”, Anh Đoan nói.

Đứa con 5 tuổi đòi thịt, sữa, bố mẹ nghèo chỉ biết ứa nước mắt.

Hương Hồng

Related Post

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *